Bái Nguyệt thánh tôn nghe vậy ngẩn người, trong lòng thầm mắng: “Nữ nhân này có bệnh à? Đã tới lúc này rồi mà nàng ta vẫn còn cười được sao?”
Nghĩ vậy, bàn tay hắn siết chặt thêm, lạnh giọng quát: “Nếu đã biết thì còn không mau câm miệng!”
Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn La Vinh: “Mau lui xuống, nếu không…”
Thế nhưng, lời còn chưa dứt, hắn bỗng cảm thấy cánh tay lạnh toát.




